Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

MỘT NGÀY CUỐI NĂM, TÔI NGỒI LẠI VỚI CHÍNH MÌNH

 MỘT NGÀY CUỐI NĂM, TÔI NGỒI LẠI VỚI CHÍNH MÌNH

Không phải để phán xét.

Chỉ để nhìn cho rõ hơn con đường đã đi qua.

Tôi nhớ những ngày vui rất giản dị. Một buổi sáng bình yên. Một cái gật đầu của người lạ. Một lần làm được điều đúng dù chẳng ai biết. Những khoảnh khắc ấy nhỏ thôi, nhưng đã nuôi tôi đi tiếp.

Tôi cũng nhớ những ngày buồn. Có lúc tôi mệt đến mức không nhận ra mình đang mệt. Có lúc tôi nói những lời không nên nói, làm những việc không phản ánh con người tôi muốn trở thành. Tôi đã đánh mất mình trong giận dữ, trong sợ hãi, trong áp lực kéo dài quá lâu. Khi nhìn lại, tôi không thấy một người xấu. Tôi thấy một người đang cố xoay xở để tồn tại.

Có những lỗi lầm tôi không thể xóa.

Nhưng tôi có thể học từ chúng.

Tôi biết ơn vì mình đã không bỏ cuộc. Dù có những ngày chỉ tiến lên rất chậm. Dù có lúc chỉ đủ sức dừng lại để thở. Sự kiên trì ấy không ồn ào. Nó nằm trong những lựa chọn nhỏ. Chọn không làm tổn thương thêm. Chọn xin lỗi khi cần. Chọn đứng dậy sau khi đã ngã quá lâu.

Nếu nhìn bằng lăng kính của tâm lý học ứng dụng, tôi hiểu rằng suy nghĩ, cảm xúc và hành vi luôn kéo nhau đi thành vòng tròn. Khi tôi tin rằng mình không đủ tốt, cảm xúc trở nên nặng nề và hành vi đi chệch hướng. Nhưng khi tôi dám thay đổi một suy nghĩ nhỏ, cả vòng tròn ấy bắt đầu dịch chuyển. Không phải phép màu. Chỉ là thực hành đều đặn.

Cuối năm, tôi không hứa hẹn điều lớn lao.

Tôi chỉ nói với chính mình thế này:

Cảm ơn vì đã đi đến đây.

Cảm ơn vì đã học cách chịu trách nhiệm thay vì tự trừng phạt.

Cảm ơn vì đã chọn bình an, ngay cả khi điều đó không dễ.

Hành trình biên tập lại cuộc đời không phải là viết lại quá khứ.

Mà là đọc nó với sự hiểu biết hơn.

Và bước sang trang mới, với một trái tim đã bớt khắt khe với chính mình.

Câu hỏi cho chính mình:

Điều gì trong năm qua cho thấy tôi đã trưởng thành, dù rất âm thầm?

Khi tôi đánh mất mình, nhu cầu thật sự phía sau là gì?

Tôi muốn giữ lại điều gì và buông xuống điều gì để bước sang năm mới nhẹ hơn?

Bình an không đến từ việc mọi thứ hoàn hảo.

Bình an đến khi tôi thôi chạy trốn chính mình.

 

Có những va chạm rất nhỏ,

 Có những va chạm rất nhỏ, đến mức ta không nhận ra mình đã để lại dấu gì trong lòng người khác.

Một câu nói vội.

Một ánh nhìn thiếu kiên nhẫn.

Một lần im lặng khi lẽ ra nên lên tiếng.

Chúng không ồn ào.

Nhưng chúng ở lại.

Nhiều người ngại xin lỗi vì sợ “mất mặt”.

Sợ mình yếu đi.

Sợ bị đặt vào thế thấp hơn.

Nhưng xin lỗi không phải là tự hạ thấp mình.

Xin lỗi là lúc bạn đủ vững để thừa nhận rằng mình cũng có thể làm đau người khác, dù không cố ý.

Trong CBT, đó là khoảnh khắc nhận diện hành vi (Behavior) và chịu trách nhiệm (Responsibility), thay vì phòng vệ hay biện minh.

Xin lỗi không xóa đi chuyện đã xảy ra, nhưng nó thay đổi cách mối quan hệ tiếp tục đi về đâu.

Một lời xin lỗi chân thành thường không dài.

Không cần giải thích nhiều.

Không cần kể công.

Chỉ cần đủ thật để người kia cảm nhận được sự tôn trọng và tình cảm vẫn còn ở đó.

Và khi bạn xin lỗi, bạn cũng đang cho chính mình một cơ hội nhẹ hơn.

Nhẹ vì không phải mang theo cảm giác áy náy.

Nhẹ vì không cần dựng lên lớp vỏ cứng để bảo vệ cái tôi.

Biết ơn vì còn có thể nói lời xin lỗi.

Biết ơn vì mối quan hệ ấy vẫn đủ quan trọng để bạn cúi xuống một chút.

Biết ơn vì yêu thương không chỉ thể hiện bằng hành động lớn, mà bằng những điều rất đời thường, lặp lại mỗi ngày.

Một vài suy tư:

Gần đây, có ai đã bị tổn thương bởi lời nói hay thái độ của tôi mà tôi chưa lên tiếng chưa?

Điều gì đang giữ tôi lại khi nghĩ đến việc xin lỗi? Sợ bị đánh giá, sợ mất quyền lực, hay sợ đối diện cảm xúc của chính mình?

Nếu tôi là người ở phía bên kia, tôi sẽ mong nghe điều gì nhất lúc này?

Một lời xin lỗi hôm nay có thể giữ lại điều gì quan trọng cho tôi trong dài hạn?

Xin lỗi không làm bạn nhỏ đi.

Nó thường cho thấy bạn đã lớn hơn so với ngày hôm qua.

 

Khi cơn giận đi qua, điều ở lại là gì?

 Khi cơn giận đi qua, điều ở lại là gì?

Tôi viết những dòng này như một người bạn.

Không đứng cao hơn bạn.

Cũng không đứng ngoài câu chuyện.

Có những lúc, tôi đã tức giận.

Không phải kiểu giận dữ bùng nổ cho sướng.

Mà là cơn giận tích tụ quá lâu, dồn nén, rồi tràn ra sai người, sai lúc.

Khi cơn giận qua đi, điều còn lại thường là hối hận.

Một cảm giác rất nặng.

Không ồn ào, nhưng cứ gặm nhấm bên trong.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại về hành vi của mình.

Về ánh mắt người kia.

Về những lời đã nói ra mà không thể thu lại.

Rồi tôi xin lỗi.

Có khi bằng lời.

Có khi bằng hành động.

Có khi chỉ là một cái chạm nhẹ, một cái gật đầu, một sự im lặng đúng lúc.

Làm hòa xong, tôi thở phào.

Nhưng sâu bên trong, vẫn còn câu hỏi.

“Liệu rồi mình có lặp lại không?”

Nếu chỉ dừng ở xin lỗi và làm hòa, vòng tròn đó rất dễ quay lại.

Giận – hối hận – xin lỗi – yên một chút – rồi lại giận.

Về lâu dài, điều cần xử lý không phải là cơn giận,

mà là thứ nằm bên dưới nó.

Cơn giận thường không phải kẻ xấu.

Nó chỉ là tín hiệu.

Rằng tôi đã quá mệt.

Rằng có ranh giới nào đó bị vượt qua.

Rằng có nhu cầu nào đó bị bỏ quên quá lâu.

Khi tôi bắt đầu nhìn cơn giận như một dấu hiệu, không phải một lỗi lầm,

tôi thôi ghét chính mình sau mỗi lần bùng nổ.

Tôi học cách dừng sớm hơn.

Không phải lúc giận đã lên đỉnh,

mà là khi cơ thể bắt đầu căng, giọng nói bắt đầu gắt, suy nghĩ bắt đầu tuyệt đối hóa.

Tôi học cách nói ra sớm hơn.

Không phải bằng trách móc.

Mà bằng sự thật giản dị.

“Tôi đang quá tải.”

“Tôi cần một khoảng dừng.”

“Tôi không ổn vào lúc này.”

Và khi tôi vẫn lỡ làm tổn thương,

tôi xin lỗi không chỉ để xoa dịu người khác,

mà để nhắc mình rằng:

tôi có trách nhiệm với hành vi của mình,

nhưng tôi không phải là hành vi đó.

Biết ơn, về lâu dài, không phải là quên đi những lần mình sai.

Mà là biết ơn vì mình còn đủ tỉnh táo để nhận ra.

Còn đủ mềm để sửa.

Còn đủ yêu thương để không bỏ rơi chính mình sau sai lầm.

Nếu bạn đang ở trong vòng tròn đó,

tôi chỉ muốn nói một điều, như một người bạn:

Bạn không xấu.

Bạn đang học.

Và việc bạn dừng lại để suy nghĩ về điều này,

đã là một bước rất xa rồi.

 

BIẾT ƠN CHÍNH SỰ HỒI PHỤC CỦA MÌNH

 BIẾT ƠN CHÍNH SỰ HỒI PHỤC CỦA MÌNH

Bạn thân mến,

Có những giai đoạn, bạn đã đi qua bằng một cơ thể mệt mỏi và một trái tim nặng trĩu.

Có lúc tưởng như chỉ cần thêm một cú chạm nữa là gục xuống.

Có những ngày, đứng dậy đã là một nỗ lực rất lớn.

Nhưng bạn vẫn sống sót.

Không ồn ào.

Không ai trao huy chương.

Chỉ là bạn không bỏ cuộc.

Bạn hồi phục không phải bằng những bước dài, mà bằng những điều rất nhỏ.

Một lần không làm tổn thương thêm ai.

Một lần dừng lại trước khi cơn giận kéo bạn đi quá xa.

Một lần chọn im lặng để tự giữ mình, thay vì phá vỡ mọi thứ.

Không phải lúc nào bạn cũng làm tốt.

Nhưng bạn đã quay lại.

Và điều đó đủ để gọi là hồi phục.

Biết ơn không chỉ dành cho những ngày bình yên.

Biết ơn cả những ngày bạn run rẩy nhưng vẫn ở lại với chính mình.

Biết ơn sau cơn giận dữ, khi bạn nhận ra mình còn khả năng dừng lại và sửa chữa.

Biết ơn những lần bạn ngã mà không biến mình thành kẻ đáng trách.

Hôm nay, nếu bạn đọc đến đây,

hãy đặt tay lên ngực mình một chút.

Không phải để nhắc lại nỗi đau.

Mà để ghi nhận rằng bạn đã đi qua nó.

Chậm.

Lặng.

Nhưng thật.

Và điều đó đáng được biết ơn.

 

Tôi từng nghĩ rằng mình là kẻ thất bại.

 Tôi từng nghĩ rằng mình là kẻ thất bại.

Nhưng rồi tôi nhận ra mình đã sai khi liên tục bỏ qua những gì mình đã làm được và chỉ chăm chăm nhìn vào những lần chưa trọn vẹn.

Không phải vì tôi không biết đúng sai,

mà vì lúc đó tôi đang chán nản, hụt hơi và mất niềm tin vào chính mình.

Bài học tôi rút ra là:

thất bại không định nghĩa con người, nó chỉ phản ánh một giai đoạn đang khó khăn.

Nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh này,

hãy thử nhìn lại một việc nhỏ bạn đã làm được trong ngày hôm nay, dù rất bình thường, và cho phép mình công nhận điều đó.

Chỉ cần như vậy thôi, bạn đã không còn đứng yên nữa.

 

Tôi từng nghĩ rằng mình không đủ giỏi.

 Tôi từng nghĩ rằng mình không đủ giỏi.

Nhưng rồi tôi nhận ra mình đã sai khi liên tục so sánh bản thân với người khác và tự hạ thấp giá trị của mình.

Không phải vì tôi không biết đúng sai,

mà vì lúc đó tôi đang mệt mỏi, thiếu tự tin và chịu áp lực quá lâu.

Bài học tôi rút ra là:

cảm giác “không đủ giỏi” thường đến từ trạng thái kiệt sức, không phải từ năng lực thật.

Nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh này,

hãy thử làm một việc rất nhỏ mà bạn làm được ngay hôm nay và ghi nhận nó, thay vì nhìn vào những gì mình chưa làm được.

Chỉ cần như vậy thôi, bạn đã bắt đầu tốt hơn hôm qua một chút.

 

CƠN CUỒNG NỘ

 CƠN CUỒNG NỘ

Có những buổi tối trong gia đình,

nhà đã yên,

con đã vào phòng,

nhưng trong lòng cha mẹ thì chưa.

Cả ngày gồng gánh đủ thứ.

Công việc.

Tiền bạc.

Những lo toan không tên.

Không ai hỏi bạn có mệt không,

và bạn cũng quen với việc không nói.

Cảm xúc cứ thế dồn lại.

Ngày này qua ngày khác.

Đến lúc con chạy nhảy trước giờ ngủ.

Cãi nhau.

Không chịu nghe lời.

Chỉ một chuyện rất nhỏ thôi.

Nhưng trong bạn,

nó không còn là chuyện của tối nay nữa.

Giọng bạn cao lên.

Lời nói sắc lại.

Những câu trách móc bật ra

khiến chính bạn cũng giật mình.

Bạn không muốn làm con sợ.

Không muốn làm tổn thương đứa trẻ

mà bạn thương hơn chính mình.

Nhưng lúc đó,

bạn không còn sức để giữ.

Có những điều bạn không thể nói thẳng

với người lớn.

Với công việc.

Với những áp lực mà bạn không thể bỏ đi.

Và thế là,

cơn giận tìm đường trút xuống

những đứa trẻ ở gần nhất.

Sau đó là im lặng.

Là né tránh.

Là cảm giác tội lỗi

khi nhìn con thu mình lại.

Có những đêm,

bạn ngồi một mình

và tự hỏi

tại sao mình lại trở thành người như vậy.

Sự thật là

bạn không thay đổi thành người xấu.

Bạn chỉ đã chịu đựng quá lâu

mà không có chỗ để được yếu.

Nếu bạn đang thấy mình trong những dòng này,

xin hãy nhớ một điều.

Điều con bạn cần

không phải là cha mẹ hoàn hảo.

Mà là cha mẹ biết dừng lại,

nhận ra khi mình đang quá tải,

và đủ can đảm

để chăm sóc chính cảm xúc của mình

trước khi nó tràn qua con.

Bắt đầu từ một nhịp thở chậm.

Một khoảnh khắc im lặng

không phải để trốn,

mà để quay về.

 

TỰ TRÁCH BẢN THÂN

 TỰ TRÁCH BẢN THÂN

Khi bạn tự trách mình,

hãy dừng lại một chút.

Không phải để cố nghĩ tích cực.

Chỉ để lắng nghe.

Giọng nói đó

có quen không.

Nó có giống ai đó

đã từng làm bạn thấy mình chưa đủ tốt,

chưa đủ giỏi,

chưa đủ xứng đáng.

Phần lớn những lúc bạn dằn vặt bản thân,

bạn không nói bằng giọng của hiện tại.

Bạn đang nói bằng giọng của quá khứ.

Những lần bị chê trách.

Những lần bị so sánh.

Những lần không được bảo vệ khi mình yếu nhất.

Hôm nay,

bạn chỉ đang lặp lại điều đã từng nghe.

Không phải đang tạo ra một sự thật mới.

Và điều này rất quan trọng để hiểu.

👉Bạn không hỏng hóc.

👉Bạn không yếu kém.

👉Bạn chỉ đang mang theo một giọng nói cũ

chưa được chữa lành.

Khi nhận ra điều đó,

bạn có thêm một lựa chọn.

Không cần cãi nhau với chính mình.

Chỉ cần đổi giọng nói.

Nói với bản thân bằng giọng của hiện tại.

Bình tĩnh hơn.

Công bằng hơn.

Nhân hậu hơn.

Sự thay đổi không bắt đầu từ việc cố gắng trở nên tốt hơn.

Nó bắt đầu từ việc ngừng đánh mình bằng những vết thương cũ.

Nếu đọc được điều này,

có lẽ đã đến lúc bạn không cần tự trách thêm nữa.

 

“Khi con khóc, bạn nên làm gì”

 “Khi con khóc, bạn nên làm gì”

Khi con khóc, điều đầu tiên con cần không phải là lời dạy.

Cũng không phải là câu “nín đi”, “có gì đâu mà khóc”, hay “lớn rồi còn khóc”.

Thứ con cần, trước hết, là cảm giác an toàn.

Nước mắt của con không phải để làm phiền người lớn.

Đó là cách duy nhất con biết để nói rằng bên trong đang quá tải.

Buồn, sợ, tủi, bất lực… tất cả dồn lại trong một cơ thể còn quá nhỏ.

Nếu người lớn vội dập tắt nước mắt,

con sẽ học được một điều rất sớm:

cảm xúc của mình là sai, là phiền, là không được chào đón.

Chỉ cần bạn ngồi xuống thấp hơn con một chút.

Ở lại.

Ôm con, hoặc chỉ im lặng bên cạnh nếu con chưa muốn chạm.

Nói một câu rất đơn giản:

“Bố mẹ ở đây rồi.”

Khi con cảm thấy an toàn, nhịp thở sẽ chậm lại.

Nước mắt sẽ tự khô.

Lúc đó, não con mới sẵn sàng để nghe, để hiểu, để học.

Dạy con khi con đã bình tĩnh.

Ôm con khi con đang rối.

Kỷ luật dạy con cách sống.

Nhưng an toàn cảm xúc dạy con cách làm người.

Và những đứa trẻ được phép khóc hôm nay

thường lớn lên thành người biết lắng nghe chính mình và người khác.

 

Cha mẹ không cần hoàn hảo. Chỉ cần bình an.

 Cha mẹ không cần hoàn hảo. Chỉ cần bình an.

Tôi gặp rất nhiều phụ huynh nói:

“Em mệt lắm…

Em stress quá…

Em thương con nhưng không kiềm được cảm xúc…”

Bạn biết không?

Con không cần một người cha/mẹ hoàn hảo.

Con cần một người lớn bình an.

Cảm xúc của bạn = môi trường sống của con.

Chỉ cần bạn bình an hơn 10% mỗi ngày,

gia đình đã khác 100%.

Hôm nay, hãy dành 3 phút:

👉Hít sâu

👉Đặt tay lên ngực

👉Nói câu này: “Tôi đang cố gắng. Và như thế là đủ.”

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Khi bạn mệt, hãy dừng lại. Đừng dằn vặt mình.

 Khi bạn mệt, hãy dừng lại. Đừng dằn vặt mình.

Có những ngày:

Con khóc, con quấy, khó chịu bướng bỉnh không nghe lời

Việc nhà dồn lại

Công việc áp lực

Tâm trí rối tung

Gánh nặng gia đình

Bạn không phải robot.

Bạn là con người – cảm xúc có giới hạn.

Chỉ cần dừng lại một chút

để thở, để nghỉ, để lắng nghe mình…

Ngày mai bạn sẽ lại mạnh mẽ.

Hãy tử tế với bản thân trước.

Rồi bạn mới có thể tử tế với người khác.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Bạn không sai. Chỉ là bạn quá tổn thương.

 Bạn không sai. Chỉ là bạn quá tổn thương.

Bạn nổi nóng không phải vì bạn xấu.

Bạn cáu gắt không phải vì bạn không thương con.

Bạn phản ứng như vậy vì bạn đang tổn thương – mệt mỏi – quá tải.

CBT gọi đó là:

👉“Suy nghĩ tự động” xuất phát từ nỗi đau cũ.

Chỉ cần thay đổi một suy nghĩ,

một cảm xúc sẽ thay đổi.

Một hành động sẽ thay đổi.

Một gia đình sẽ thay đổi.

Bạn xứng đáng được chữa lành.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

 

Thử 1 điều này trong 1 ngày: Biết ơn.

 Thử 1 điều này trong 1 ngày: Biết ơn.

Hôm nay, hãy thử viết 3 điều:

1. Điều gì khiến bạn mỉm cười?

2. Điều gì bạn đang có mà trước đây bạn từng ao ước?

3. Một người mà bạn biết ơn?

Lòng biết ơn không thay đổi thế giới.

Nhưng nó thay đổi bạn.

Và khi bạn thay đổi, cách bạn nhìn thế giới cũng đổi theo.

Một bài tập nhỏ,

một ngày khác hẳn.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Đứa trẻ hư thường là… một đứa trẻ buồn.

 Đứa trẻ hư thường là… một đứa trẻ buồn.

Không có đứa trẻ nào muốn làm bạn buồn.

Không có đứa trẻ nào thích nổi nóng.

Đằng sau hành vi xấu là:

👉Một nhu cầu chưa được đáp ứng.

👉Một cảm xúc chưa được hiểu.

Trẻ không cần bạn la mắng.

Trẻ cần bạn lắng nghe.

Hãy thử hỏi con tối nay:

“Có việc gì làm con buồn không?”

Bạn sẽ ngạc nhiên.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Bạn đã mạnh mẽ hơn bạn nghĩ.

 Bạn đã mạnh mẽ hơn bạn nghĩ.

Bạn vượt qua nhiều thứ hơn bạn tưởng:

Áp lực công việc

Căng thẳng gia đình

Sự kỳ vọng của mọi người

Nỗi sợ thất bại

Những tổn thương cũ

Bạn vẫn đứng đây.

Bạn vẫn tiếp tục.

Bạn vẫn cố gắng.

Hãy tự vỗ vai mình:

“Tôi đã làm tốt lắm rồi.”

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Lý do bạn stress không phải vì con.

 Lý do bạn stress không phải vì con.

Bạn stress…

Không phải vì con nghịch.

Không phải vì con cãi.

Không phải vì con chậm.

Bạn stress vì:

👉Bạn quá mệt,

👉Bạn thiếu thời gian cho bản thân,

👉Bạn dồn nén quá nhiều cảm xúc.

Hãy chăm sóc bản thân trước.

Khi bạn nhẹ nhàng, bạn sẽ biết cách làm nhẹ nhàng với con.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Hôm nay, bạn hãy nói với con câu này.

 Hôm nay, bạn hãy nói với con câu này.

“Tối nay ba/mẹ hơi mệt…

Nếu ba/mẹ có lớn tiếng, ba/mẹ xin lỗi con trước nhé.”

Bạn không yếu đuối khi xin lỗi con.

Bạn đang dạy con:

Sự trung thực

Sự tử tế

Sự trách nhiệm

Sự bình an

Con không cần bạn giỏi.

Con cần bạn thật.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Bạn không sai. Chỉ là bạn quá tổn thương.

 Bạn không sai. Chỉ là bạn quá tổn thương.

Bạn nổi nóng không phải vì bạn xấu.

Bạn cáu gắt không phải vì bạn không thương con.

Bạn phản ứng như vậy

vì bạn đang tổn thương – mệt mỏi – quá tải.

CBT gọi đó là:

👉“Suy nghĩ tự động” xuất phát từ nỗi đau cũ.

Chỉ cần thay đổi một suy nghĩ,

một cảm xúc sẽ thay đổi.

Một hành động sẽ thay đổi.

Một gia đình sẽ thay đổi.

Bạn xứng đáng được chữa lành. #coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Bạn có một năng lực đặc biệt: phục hồi.

 Bạn có một năng lực đặc biệt: phục hồi.”

Có những vết thương bạn tưởng không bao giờ lành.

Có những nỗi đau bạn nghĩ sẽ theo bạn cả đời.

Nhưng bạn vẫn bước tiếp.

Đó là năng lực gọi là:

Khả năng phục hồi cảm xúc (emotional resilience).

Mỗi lần bạn ngã, bạn đứng dậy.

Mỗi lần bạn mệt, bạn nghỉ rồi quay lại.

Mỗi lần bạn yếu, bạn lại mạnh thêm một chút.

Bạn không hề yếu.

Bạn đang hồi sinh.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Bạn đã một mình chịu đựng quá nhiều rồi, phải không?

 Bạn đã một mình chịu đựng quá nhiều rồi, phải không?

Bạn đã mạnh mẽ quá lâu rồi…

đến mức người ta tưởng bạn không biết đau.

Nhưng tôi biết.

Những đêm bạn khóc thầm,

những lúc bạn muốn buông,

những lần bạn cố cười để con yên lòng.

Bạn không cần phải gồng thêm nữa.

Bạn xứng đáng được ôm,

được dựa vào,

được ai đó nói:

“Để tôi nâng đỡ bạn một đoạn.”

Bạn không cô đơn.

Không hề.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

Đừng quên: bạn cũng là một đứa trẻ từng cần được vỗ về

 Đừng quên: bạn cũng là một đứa trẻ từng cần được vỗ về

Bạn luôn tử tế với con,

nhưng lại quá khắt khe với chính mình.

Bạn ôm con rất nhẹ,

nhưng lại ôm nỗi buồn rất chặt.

Và bạn quên mất rằng:

Cha mẹ bình an → Con mới bình an.

Đừng đánh đổi sự kiệt sức của mình

để đổi lấy sự ngoan của con.

Hãy tử tế với bản thân trước,

vì bạn chính là môi trường cảm xúc của con.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

KHI BẠN PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

 KHI BẠN PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Không phải bạn thiếu quyết đoán. Bạn chỉ bị những kẻ thù nội tâm kéo ngược lại

Có những lúc bạn biết mình phải quyết định…

nhưng trái tim lại run lên vì sợ.

Không phải vì bạn yếu.

Mà vì cảm xúc đang dẫn đường, không phải lý trí.

Trong đầu xuất hiện hàng loạt suy nghĩ tự động:

– “Nếu mình làm vậy, người ta buồn thì sao?”

– “Lỡ mình thất bại thì sao?”

– “Mình vốn dĩ không đủ giỏi mà…”

– “Thôi, chịu thêm chút nữa cũng được…”

Những suy nghĩ ấy không phải sự thật.

Chúng chỉ là kẻ thù nội tâm:

nỗi sợ bị đánh giá, cảm giác tội lỗi, ký ức bị tổn thương ngày xưa.

Rồi bạn lại trở thành người cả nể,

luôn chọn làm vừa lòng người khác

dù chính mình đau.

Và tệ hơn, đôi khi bạn rơi vào vai nạn nhân:

– “Số mình vậy rồi…”

– “Tôi không có lựa chọn…”

– “Tôi phải hi sinh thôi…”

Không phải đâu.

Bạn có lựa chọn.

Bạn chỉ quên mất mình mạnh hơn bạn tưởng.

Hôm nay, hãy thử tạm dừng lại và hỏi chính mình:

👉“Điều gì là đúng với trái tim tôi?”

👉“Quyết định nào giúp tôi trở thành phiên bản mạnh mẽ hơn?”

👉“Nếu không còn sợ, tôi sẽ chọn gì?”

Bạn không sinh ra để làm hài lòng cả thế giới.

Bạn sinh ra để sống một cuộc đời đúng với bạn.

Và nếu bạn đang đứng trước quyết định khiến bạn nặng lòng,

hãy nhớ một điều:

Bạn không cần phải mạnh mẽ một mình.

Tôi ở đây để nâng đỡ bạn một đoạn.

#coaching #lifecoach

#cbt #longbieton #tamlyungdung

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

KHI TÂM TRÍ QUÁ BẬN RỘN, BẠN ĐÁNH MẤT NHIỀU THỨ HƠN BẠN NGHĨ…

 KHI TÂM TRÍ QUÁ BẬN RỘN, BẠN ĐÁNH MẤT NHIỀU THỨ HƠN BẠN NGHĨ…

Có bao giờ bạn nhận ra rằng:

khi tâm trí quá bận rộn,

bạn không còn chỗ cho những điều thật sự nuôi dưỡng mình?

Bạn không còn thời gian để

– thư giãn

– cầu nguyện

– tập thể dục

– lắng nghe người khác

– trò chuyện với con

– hay chỉ đơn giản là ngồi xuống và thở.

Không phải vì bạn không yêu bản thân hay không yêu con.

Chỉ là bạn đã sống trong chế độ sinh tồn quá lâu,

đến mức “kỷ luật” hay “thói quen tốt” nghe như thứ xa xỉ.

Khi tâm trí đầy ắp công việc, áp lực, lo âu…

bạn sẽ mất dần:

✔sự kiên nhẫn

✔sự hiện diện

✔sự kết nối

✔sự bình an của gia đình

Và đau nhất,

là bạn bắt đầu xa con lúc nào không hay.

Không phải vì bạn không thương con,

mà vì bạn… không còn chỗ để hiện diện cùng con.

Thói quen tốt không phải để ép mình.

Kỷ luật không phải để “cố gồng”.

Nó là cách bạn mở ra khoảng trống trong tâm trí

để tình yêu có nơi chảy vào.

Mỗi ngày một chút thôi:

10 phút vận động,

5 phút cầu nguyện hoặc ngồi yên,

1 lần hỏi con “Hôm nay con vui nhất lúc nào?”

Bạn sẽ thấy mình nhẹ lại.

Và con bạn sẽ cảm nhận điều đó đầu tiên.

Đừng đợi đến khi kiệt sức mới bắt đầu chăm mình.

Vì cha mẹ bình an → gia đình mới bình an.

Bạn không cần phải thay đổi tất cả hôm nay.

Chỉ cần bắt đầu.

Và nếu bạn thấy khó,

tôi ở đây để nâng đỡ bạn một đoạn.

#tamtri #thugian #trochuyen #langnghe #caunguyen

 

SUY NGHĨ TỰ ĐỘNG — KẺ THÙ THẦM LẶNG CỦA CẢM XÚC

 SUY NGHĨ TỰ ĐỘNG — KẺ THÙ THẦM LẶNG CỦA CẢM XÚC

Có những ngày bạn không buồn chuyện gì cả…

nhưng vẫn thấy nặng lòng, dễ cáu, dễ tổn thương.

Không phải vì cuộc sống tệ đi.

Mà vì suy nghĩ tự động trong đầu đang thì thầm:

– “Mình không đủ tốt.”

– “Mình sẽ làm hỏng mọi thứ.”

– “Người ta đang đánh giá mình.”

– “Mệt quá… không chịu nổi nữa.”

Những suy nghĩ ấy đến rất nhanh — chỉ một phần của giây.

Và bạn tin chúng như thể đó là sự thật.

Nhưng CBT nói rằng:

👉Suy nghĩ tự động không phải sự thật.

Chúng chỉ là thói quen của tâm trí khi bạn mệt.

Tin vào chúng → cảm xúc trượt xuống

Thấy mình vô dụng → xúc cảm nặng nề

Cảm xúc nặng nề → phản ứng tiêu cực

Vòng lặp cứ thế tiếp diễn…

🌟VẬY LÀM SAO ĐỂ THOÁT? (Thực hành ngay 1 phút)

✨Bước 1: Dừng lại 3 giây

Hít 1 hơi sâu.

(Não chuyển từ phản xạ sang lý trí.)

✨Bước 2: Viết ra 1 suy nghĩ tự động vừa xuất hiện

Ví dụ:

“Không ai cần mình.”

“Con bướng quá…”

“Mình vô dụng thật.”

✨Bước 3: Hỏi câu này (CBT):

“Điều này có phải là sự thật 100% không?”

99% câu trả lời là không.

✨Bước 4: Đổi suy nghĩ sang phiên bản tử tế hơn

Ví dụ:

❌“Mình không đủ tốt.”

✔“Mình chỉ đang mệt. Mình vẫn đang cố gắng.”

❌“Con bướng.”

✔“Con đang mất kiểm soát – chưa biết cách diễn đạt.”

Chỉ 1 suy nghĩ được điều chỉnh,

cảm xúc sẽ dịu lại rất nhanh.

🌱Hãy thử ngay lúc này:

Viết xuống 1 suy nghĩ tự động khiến bạn mệt gần đây nhất.

Chỉ 1% nhận diện → 1% bình an hơn.

Bạn xứng đáng được nhẹ nhàng với chính mình.

Và tôi ở đây để nâng đỡ bạn một đoạn.

#CBT #suynghitudong #camxuc #1%Better

 

NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG

 NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG Nhiều ngày của chúng ta không thật sự kết thúc. Cơ thể nằm xuống, nhưng tâm trí vẫn tiếp tục chạy. Những...