Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Khi cơn giận đi qua, điều ở lại là gì?

 Khi cơn giận đi qua, điều ở lại là gì?

Tôi viết những dòng này như một người bạn.

Không đứng cao hơn bạn.

Cũng không đứng ngoài câu chuyện.

Có những lúc, tôi đã tức giận.

Không phải kiểu giận dữ bùng nổ cho sướng.

Mà là cơn giận tích tụ quá lâu, dồn nén, rồi tràn ra sai người, sai lúc.

Khi cơn giận qua đi, điều còn lại thường là hối hận.

Một cảm giác rất nặng.

Không ồn ào, nhưng cứ gặm nhấm bên trong.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại về hành vi của mình.

Về ánh mắt người kia.

Về những lời đã nói ra mà không thể thu lại.

Rồi tôi xin lỗi.

Có khi bằng lời.

Có khi bằng hành động.

Có khi chỉ là một cái chạm nhẹ, một cái gật đầu, một sự im lặng đúng lúc.

Làm hòa xong, tôi thở phào.

Nhưng sâu bên trong, vẫn còn câu hỏi.

“Liệu rồi mình có lặp lại không?”

Nếu chỉ dừng ở xin lỗi và làm hòa, vòng tròn đó rất dễ quay lại.

Giận – hối hận – xin lỗi – yên một chút – rồi lại giận.

Về lâu dài, điều cần xử lý không phải là cơn giận,

mà là thứ nằm bên dưới nó.

Cơn giận thường không phải kẻ xấu.

Nó chỉ là tín hiệu.

Rằng tôi đã quá mệt.

Rằng có ranh giới nào đó bị vượt qua.

Rằng có nhu cầu nào đó bị bỏ quên quá lâu.

Khi tôi bắt đầu nhìn cơn giận như một dấu hiệu, không phải một lỗi lầm,

tôi thôi ghét chính mình sau mỗi lần bùng nổ.

Tôi học cách dừng sớm hơn.

Không phải lúc giận đã lên đỉnh,

mà là khi cơ thể bắt đầu căng, giọng nói bắt đầu gắt, suy nghĩ bắt đầu tuyệt đối hóa.

Tôi học cách nói ra sớm hơn.

Không phải bằng trách móc.

Mà bằng sự thật giản dị.

“Tôi đang quá tải.”

“Tôi cần một khoảng dừng.”

“Tôi không ổn vào lúc này.”

Và khi tôi vẫn lỡ làm tổn thương,

tôi xin lỗi không chỉ để xoa dịu người khác,

mà để nhắc mình rằng:

tôi có trách nhiệm với hành vi của mình,

nhưng tôi không phải là hành vi đó.

Biết ơn, về lâu dài, không phải là quên đi những lần mình sai.

Mà là biết ơn vì mình còn đủ tỉnh táo để nhận ra.

Còn đủ mềm để sửa.

Còn đủ yêu thương để không bỏ rơi chính mình sau sai lầm.

Nếu bạn đang ở trong vòng tròn đó,

tôi chỉ muốn nói một điều, như một người bạn:

Bạn không xấu.

Bạn đang học.

Và việc bạn dừng lại để suy nghĩ về điều này,

đã là một bước rất xa rồi.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG

 NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG Nhiều ngày của chúng ta không thật sự kết thúc. Cơ thể nằm xuống, nhưng tâm trí vẫn tiếp tục chạy. Những...