Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

Làm sao biết mình rơi vào trạng thái kiệt sức?

 Làm sao biết mình rơi vào trạng thái kiệt sức?

Khi con người rơi vào trạng thái kiệt sức, tiếng khóc bật ra không phải vì yếu đuối. Đó là khoảnh khắc cơ thể lên tiếng sau một thời gian dài cố giữ cho mọi thứ đứng vững. Ta gồng mình để làm tròn trách nhiệm. Ta dồn nén để tránh va chạm. Ta cố tỏ ra ổn để không ai phải lo. Rồi một ngày, mọi lớp áo tự chủ ấy rách toạc. Tiếng khóc là dấu hiệu của giới hạn.

Nhiều người không nhận ra rằng sự mệt mỏi này thường đi kèm với tư duy khác biệt giữa ta và người xung quanh. Ta tiếp cận vấn đề theo cách thẳng thắn hơn hoặc nhạy cảm hơn. Ta kỳ vọng được lắng nghe, còn họ lại nghĩ ta đang phức tạp hóa điều đơn giản. Khoảng cách nảy sinh không phải vì ai đúng ai sai mà vì hai thế giới nhận thức không trùng nhau.

Khi giao tiếp bị hiểu lầm, trái tim chịu tổn thương đầu tiên. Ta nói một đằng, người kia nghe một nẻo. Có khi ta chỉ cần một câu hỏi nhẹ nhàng. Có khi ta cần một cái chạm để thấy mình không đơn độc. Nhưng ngôn ngữ yêu thương của ta và họ không đồng điệu. Một người dùng lời nói để thể hiện quan tâm, người kia lại dựa vào hành động. Một người cần sự gần gũi, người kia cần không gian riêng. Mỗi cách yêu đều hợp lý, chỉ là không phải lúc nào cũng gặp nhau đúng nhịp.

Sự lệch pha ấy khiến ta càng cố gồng. Ta nghĩ mình chưa đủ tốt. Ta ép bản thân phải mạnh hơn, phải chiều theo kỳ vọng, phải làm cho mối quan hệ “trơn tru”. Nhưng càng cố, ta càng kiệt quệ. Điều ta cần không phải là gồng lên mà là dừng lại để thở. Nhìn sâu vào cảm xúc của mình. Nhìn lại cách ta đang sống, đang yêu và đang giao tiếp.

Trong coaching, người ta gọi đây là khoảnh khắc dừng – quan sát – hiểu (pause observe understand). Khi tâm trí dừng lại, ta thấy rõ điều đang diễn ra trong nội tâm. Khi quan sát, ta nhận ra mình đang dùng một ngôn ngữ yêu thương mà người khác không hiểu. Khi hiểu được khoảng lệch ấy, ta có thể chọn cách diễn đạt mới, nhẹ nhàng hơn, rõ ràng hơn, tôn trọng nhịp điệu của cả hai.

Không ai phải mạnh mãi. Không ai cần gánh hết mọi hiểu lầm một mình. Khi ta cho mình quyền mệt, ta mở ra cơ hội cho sự kết nối lành mạnh hơn. Tiếng khóc hôm nay không làm ta nhỏ bé. Nó chỉ cho thấy ta đã chạm giới hạn và đang tìm đường quay về với bản thân.

#1%Better

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG

 NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG Nhiều ngày của chúng ta không thật sự kết thúc. Cơ thể nằm xuống, nhưng tâm trí vẫn tiếp tục chạy. Những...