NGÀY 1 – CHO PHÉP MÌNH CHẬM LẠI Có những lúc, điều dũng cảm nhất không phải là cố gắng thêm nữa, mà là cho phép mình chậm lại. Chậm lại không phải vì yếu. Chậm lại vì bạn đã đi quá lâu trong trạng thái căng cứng mà không kịp nhìn xem mình đang mang theo những gì. Khi bạn vừa mở mắt vào buổi sáng, trước khi danh sách việc cần làm kéo bạn đi, trước khi những vai trò quen thuộc quay trở lại, có một khoảnh khắc rất ngắn. Ở khoảnh khắc đó, bạn chưa cần phải trở thành ai cả. Bạn chỉ đang ở đây. Còn thở. Còn sống. Việc chọn biết ơn ngay từ đầu ngày không phải để tô hồng cuộc sống. Nó chỉ là một cách rất giản dị để nhắc bản thân rằng, dù mọi thứ còn ngổn ngang, bạn vẫn đang hiện diện. Và chừng đó là đủ để bắt đầu. Hôm nay, bạn không cần thay đổi điều gì lớn. Không cần lập kế hoạch dài hạn. Không cần phải tích cực. Chỉ cần dừng lại một chút và ghi nhận một điều đang có mặt. Một điều nhỏ thôi. Ánh sáng lọt qua cửa sổ. Hơi thở đều hơn. Hay đơn giản là bạn đã thức dậy thêm một ngày nữa. Cho phép mình chậm lại là đặt viên gạch đầu tiên cho sự bình an. Không ồn ào. Không phô trương. Nhưng thật. 3 câu hỏi phản tỉnh: Tôi thường bước vào ngày mới với nhịp độ và trạng thái nào? Khi tôi cho phép mình chậm lại trong khoảnh khắc này, cơ thể và tâm trí tôi có điều gì thay đổi dù rất nhỏ? Điều gì trong tôi đang cần được thừa nhận, thay vì bị thúc ép phải tốt hơn?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG
NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG Nhiều ngày của chúng ta không thật sự kết thúc. Cơ thể nằm xuống, nhưng tâm trí vẫn tiếp tục chạy. Những...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét