Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

BIẾT ƠN CHÍNH SỰ HỒI PHỤC CỦA MÌNH

 BIẾT ƠN CHÍNH SỰ HỒI PHỤC CỦA MÌNH

Bạn thân mến,

Có những giai đoạn, bạn đã đi qua bằng một cơ thể mệt mỏi và một trái tim nặng trĩu.

Có lúc tưởng như chỉ cần thêm một cú chạm nữa là gục xuống.

Có những ngày, đứng dậy đã là một nỗ lực rất lớn.

Nhưng bạn vẫn sống sót.

Không ồn ào.

Không ai trao huy chương.

Chỉ là bạn không bỏ cuộc.

Bạn hồi phục không phải bằng những bước dài, mà bằng những điều rất nhỏ.

Một lần không làm tổn thương thêm ai.

Một lần dừng lại trước khi cơn giận kéo bạn đi quá xa.

Một lần chọn im lặng để tự giữ mình, thay vì phá vỡ mọi thứ.

Không phải lúc nào bạn cũng làm tốt.

Nhưng bạn đã quay lại.

Và điều đó đủ để gọi là hồi phục.

Biết ơn không chỉ dành cho những ngày bình yên.

Biết ơn cả những ngày bạn run rẩy nhưng vẫn ở lại với chính mình.

Biết ơn sau cơn giận dữ, khi bạn nhận ra mình còn khả năng dừng lại và sửa chữa.

Biết ơn những lần bạn ngã mà không biến mình thành kẻ đáng trách.

Hôm nay, nếu bạn đọc đến đây,

hãy đặt tay lên ngực mình một chút.

Không phải để nhắc lại nỗi đau.

Mà để ghi nhận rằng bạn đã đi qua nó.

Chậm.

Lặng.

Nhưng thật.

Và điều đó đáng được biết ơn.

 

Tôi từng nghĩ rằng mình là kẻ thất bại.

 Tôi từng nghĩ rằng mình là kẻ thất bại.

Nhưng rồi tôi nhận ra mình đã sai khi liên tục bỏ qua những gì mình đã làm được và chỉ chăm chăm nhìn vào những lần chưa trọn vẹn.

Không phải vì tôi không biết đúng sai,

mà vì lúc đó tôi đang chán nản, hụt hơi và mất niềm tin vào chính mình.

Bài học tôi rút ra là:

thất bại không định nghĩa con người, nó chỉ phản ánh một giai đoạn đang khó khăn.

Nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh này,

hãy thử nhìn lại một việc nhỏ bạn đã làm được trong ngày hôm nay, dù rất bình thường, và cho phép mình công nhận điều đó.

Chỉ cần như vậy thôi, bạn đã không còn đứng yên nữa.

 

Tôi từng nghĩ rằng mình không đủ giỏi.

 Tôi từng nghĩ rằng mình không đủ giỏi.

Nhưng rồi tôi nhận ra mình đã sai khi liên tục so sánh bản thân với người khác và tự hạ thấp giá trị của mình.

Không phải vì tôi không biết đúng sai,

mà vì lúc đó tôi đang mệt mỏi, thiếu tự tin và chịu áp lực quá lâu.

Bài học tôi rút ra là:

cảm giác “không đủ giỏi” thường đến từ trạng thái kiệt sức, không phải từ năng lực thật.

Nếu bạn đang ở trong hoàn cảnh này,

hãy thử làm một việc rất nhỏ mà bạn làm được ngay hôm nay và ghi nhận nó, thay vì nhìn vào những gì mình chưa làm được.

Chỉ cần như vậy thôi, bạn đã bắt đầu tốt hơn hôm qua một chút.

 

CƠN CUỒNG NỘ

 CƠN CUỒNG NỘ

Có những buổi tối trong gia đình,

nhà đã yên,

con đã vào phòng,

nhưng trong lòng cha mẹ thì chưa.

Cả ngày gồng gánh đủ thứ.

Công việc.

Tiền bạc.

Những lo toan không tên.

Không ai hỏi bạn có mệt không,

và bạn cũng quen với việc không nói.

Cảm xúc cứ thế dồn lại.

Ngày này qua ngày khác.

Đến lúc con chạy nhảy trước giờ ngủ.

Cãi nhau.

Không chịu nghe lời.

Chỉ một chuyện rất nhỏ thôi.

Nhưng trong bạn,

nó không còn là chuyện của tối nay nữa.

Giọng bạn cao lên.

Lời nói sắc lại.

Những câu trách móc bật ra

khiến chính bạn cũng giật mình.

Bạn không muốn làm con sợ.

Không muốn làm tổn thương đứa trẻ

mà bạn thương hơn chính mình.

Nhưng lúc đó,

bạn không còn sức để giữ.

Có những điều bạn không thể nói thẳng

với người lớn.

Với công việc.

Với những áp lực mà bạn không thể bỏ đi.

Và thế là,

cơn giận tìm đường trút xuống

những đứa trẻ ở gần nhất.

Sau đó là im lặng.

Là né tránh.

Là cảm giác tội lỗi

khi nhìn con thu mình lại.

Có những đêm,

bạn ngồi một mình

và tự hỏi

tại sao mình lại trở thành người như vậy.

Sự thật là

bạn không thay đổi thành người xấu.

Bạn chỉ đã chịu đựng quá lâu

mà không có chỗ để được yếu.

Nếu bạn đang thấy mình trong những dòng này,

xin hãy nhớ một điều.

Điều con bạn cần

không phải là cha mẹ hoàn hảo.

Mà là cha mẹ biết dừng lại,

nhận ra khi mình đang quá tải,

và đủ can đảm

để chăm sóc chính cảm xúc của mình

trước khi nó tràn qua con.

Bắt đầu từ một nhịp thở chậm.

Một khoảnh khắc im lặng

không phải để trốn,

mà để quay về.

 

TỰ TRÁCH BẢN THÂN

 TỰ TRÁCH BẢN THÂN

Khi bạn tự trách mình,

hãy dừng lại một chút.

Không phải để cố nghĩ tích cực.

Chỉ để lắng nghe.

Giọng nói đó

có quen không.

Nó có giống ai đó

đã từng làm bạn thấy mình chưa đủ tốt,

chưa đủ giỏi,

chưa đủ xứng đáng.

Phần lớn những lúc bạn dằn vặt bản thân,

bạn không nói bằng giọng của hiện tại.

Bạn đang nói bằng giọng của quá khứ.

Những lần bị chê trách.

Những lần bị so sánh.

Những lần không được bảo vệ khi mình yếu nhất.

Hôm nay,

bạn chỉ đang lặp lại điều đã từng nghe.

Không phải đang tạo ra một sự thật mới.

Và điều này rất quan trọng để hiểu.

👉Bạn không hỏng hóc.

👉Bạn không yếu kém.

👉Bạn chỉ đang mang theo một giọng nói cũ

chưa được chữa lành.

Khi nhận ra điều đó,

bạn có thêm một lựa chọn.

Không cần cãi nhau với chính mình.

Chỉ cần đổi giọng nói.

Nói với bản thân bằng giọng của hiện tại.

Bình tĩnh hơn.

Công bằng hơn.

Nhân hậu hơn.

Sự thay đổi không bắt đầu từ việc cố gắng trở nên tốt hơn.

Nó bắt đầu từ việc ngừng đánh mình bằng những vết thương cũ.

Nếu đọc được điều này,

có lẽ đã đến lúc bạn không cần tự trách thêm nữa.

 

“Khi con khóc, bạn nên làm gì”

 “Khi con khóc, bạn nên làm gì”

Khi con khóc, điều đầu tiên con cần không phải là lời dạy.

Cũng không phải là câu “nín đi”, “có gì đâu mà khóc”, hay “lớn rồi còn khóc”.

Thứ con cần, trước hết, là cảm giác an toàn.

Nước mắt của con không phải để làm phiền người lớn.

Đó là cách duy nhất con biết để nói rằng bên trong đang quá tải.

Buồn, sợ, tủi, bất lực… tất cả dồn lại trong một cơ thể còn quá nhỏ.

Nếu người lớn vội dập tắt nước mắt,

con sẽ học được một điều rất sớm:

cảm xúc của mình là sai, là phiền, là không được chào đón.

Chỉ cần bạn ngồi xuống thấp hơn con một chút.

Ở lại.

Ôm con, hoặc chỉ im lặng bên cạnh nếu con chưa muốn chạm.

Nói một câu rất đơn giản:

“Bố mẹ ở đây rồi.”

Khi con cảm thấy an toàn, nhịp thở sẽ chậm lại.

Nước mắt sẽ tự khô.

Lúc đó, não con mới sẵn sàng để nghe, để hiểu, để học.

Dạy con khi con đã bình tĩnh.

Ôm con khi con đang rối.

Kỷ luật dạy con cách sống.

Nhưng an toàn cảm xúc dạy con cách làm người.

Và những đứa trẻ được phép khóc hôm nay

thường lớn lên thành người biết lắng nghe chính mình và người khác.

 

Cha mẹ không cần hoàn hảo. Chỉ cần bình an.

 Cha mẹ không cần hoàn hảo. Chỉ cần bình an.

Tôi gặp rất nhiều phụ huynh nói:

“Em mệt lắm…

Em stress quá…

Em thương con nhưng không kiềm được cảm xúc…”

Bạn biết không?

Con không cần một người cha/mẹ hoàn hảo.

Con cần một người lớn bình an.

Cảm xúc của bạn = môi trường sống của con.

Chỉ cần bạn bình an hơn 10% mỗi ngày,

gia đình đã khác 100%.

Hôm nay, hãy dành 3 phút:

👉Hít sâu

👉Đặt tay lên ngực

👉Nói câu này: “Tôi đang cố gắng. Và như thế là đủ.”

#nuoidaycon #giadinhbinhan

 

NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG

 NGÀY 4 – MỘT BUỔI TỐI CÓ ĐIỂM DỪNG Nhiều ngày của chúng ta không thật sự kết thúc. Cơ thể nằm xuống, nhưng tâm trí vẫn tiếp tục chạy. Những...