BIẾT ƠN CHÍNH SỰ HỒI PHỤC CỦA MÌNH
Bạn thân mến,
Có những giai đoạn, bạn đã đi qua bằng một cơ thể mệt mỏi và
một trái tim nặng trĩu.
Có lúc tưởng như chỉ cần thêm một cú chạm nữa là gục xuống.
Có những ngày, đứng dậy đã là một nỗ lực rất lớn.
Nhưng bạn vẫn sống sót.
Không ồn ào.
Không ai trao huy chương.
Chỉ là bạn không bỏ cuộc.
Bạn hồi phục không phải bằng những bước dài, mà bằng những
điều rất nhỏ.
Một lần không làm tổn thương thêm ai.
Một lần dừng lại trước khi cơn giận kéo bạn đi quá xa.
Một lần chọn im lặng để tự giữ mình, thay vì phá vỡ mọi thứ.
Không phải lúc nào bạn cũng làm tốt.
Nhưng bạn đã quay lại.
Và điều đó đủ để gọi là hồi phục.
Biết ơn không chỉ dành cho những ngày bình yên.
Biết ơn cả những ngày bạn run rẩy nhưng vẫn ở lại với chính
mình.
Biết ơn sau cơn giận dữ, khi bạn nhận ra mình còn khả năng dừng
lại và sửa chữa.
Biết ơn những lần bạn ngã mà không biến mình thành kẻ đáng
trách.
Hôm nay, nếu bạn đọc đến đây,
hãy đặt tay lên ngực mình một chút.
Không phải để nhắc lại nỗi đau.
Mà để ghi nhận rằng bạn đã đi qua nó.
Chậm.
Lặng.
Nhưng thật.
Và điều đó đáng được biết ơn.