DAY 64 / 365
Hành trình 365 ngày hiểu mình bằng CBT
Ngày 64 – Nghỉ ngơi không cần đợi đến kiệt sức
Rất nhiều người chỉ cho phép mình nghỉ khi đã quá mệt. Khi cơ thể rã rời, đầu óc nặng trĩu và không còn lựa chọn nào khác.
Lúc đó, nghỉ không còn là hồi phục nữa. Nó chỉ là cố gắng cầm cự để vượt qua trạng thái kiệt sức.
Và vì nghỉ trong trạng thái như vậy, bạn dễ mang theo một cảm giác quen thuộc. Như thể mình chưa làm đủ để xứng đáng được dừng.
Khi nghỉ ngơi luôn bị đẩy xuống cuối cùng
Khi nghỉ ngơi luôn nằm ở cuối danh sách, cơ thể và tâm trí phải gồng suốt cả ngày.
Bạn có thể ngồi xuống nhưng không thật sự thả lỏng. Một phần trong bạn vẫn thì thầm rằng mình đang trì hoãn, đang yếu, hoặc đang không đủ cố gắng.
Sự căng thẳng nhỏ đó tích lại theo thời gian.
Không phải vì bạn làm quá nhiều việc, mà vì bạn không cho mình những điểm dừng cần thiết.
Nhìn lại việc nghỉ ngơi theo một cách khác
Hôm nay, bạn có thể thử nhìn việc nghỉ ngơi theo một cách khác.
Không phải như một phần thưởng sau khi hoàn thành mọi thứ.
Mà như một điểm dừng cần được đặt trước trong ngày.
Khi thời gian nghỉ được sắp xếp từ đầu, não bộ không còn phải báo động quá mức.
Suy nghĩ bớt phòng vệ.
Cảm xúc bớt gắt.
Hành vi nghỉ ngơi trở nên nhẹ hơn.
Quan trọng hơn, bạn không còn mang theo cảm giác tội lỗi khi dừng lại.
Nghỉ ngơi là điều kiện để tiếp tục
Nghỉ ngơi không phải là sự lùi lại.
Nó là điều kiện để bạn tiếp tục mà không đánh đổi quá nhiều.
Đôi khi, một khoảng dừng nhỏ đúng lúc có thể giúp bạn giữ lại năng lượng, sự bình tĩnh và khả năng tập trung cho phần còn lại của ngày.
Ba câu hỏi dành cho bạn
Bạn có thể thử dừng lại một chút và tự hỏi mình.
1. Tôi thường nghỉ khi đã mệt đến mức nào?
2. Tôi sợ điều gì nếu mình nghỉ sớm hơn?
3. Nghỉ đúng lúc giúp tôi giữ được điều gì trong mình?
Nếu bạn cũng đang học cách nghỉ ngơi trước khi kiệt sức, bạn có thể để lại một chữ:
“Dừng.”