CBT Ngày 79: Khi Tôi Bắt Đầu So Sánh Nhịp Sống Của Mình

 

CBT Ngày 79: Khi Tôi Bắt Đầu So Sánh Nhịp Sống Của Mình

DAY 79 / 365

Hành trình 365 ngày hiểu mình bằng CBT

Ngày 79 – Khi tôi bắt đầu so sánh nhịp sống của mình

So sánh hiếm khi đến ồn ào. Nó thường chỉ bắt đầu bằng một khoảnh khắc rất nhỏ, nhưng đủ để làm mình chệch khỏi nhịp đang sống.

Có khi chỉ là một bài viết lướt qua.

Có khi là một câu chuyện ai đó kể.
Một hình ảnh tình cờ thấy.
Một người đang làm được điều gì đó rất đều, rất đẹp, rất nhanh.

Bạn không cố ý so.

Nhưng trong lòng bỗng bật ra một câu rất quen.

“Sao mình chậm thế.”
“Sao mình làm ít hơn.”
“Người ta đi được xa vậy rồi, còn mình vẫn ở đây.”

Những câu đó thường đến rất nhanh. Nhanh đến mức nếu không để ý, bạn sẽ tưởng đó là sự thật. Nhưng thật ra, đó mới chỉ là một phản ứng. Một suy nghĩ tự động. Và cũng như nhiều suy nghĩ tự động khác, nó có sức đẩy cảm xúc đi rất xa.

Ban đầu chỉ là hơi chùng xuống một chút.

Rồi sau đó, tâm trí bắt đầu nhìn ngược lại chính mình bằng một ánh mắt khắt khe hơn. Bạn không còn chỉ nhìn người khác. Bạn bắt đầu nhìn nhịp sống của mình như một thứ nhỏ hơn, chậm hơn, kém giá trị hơn. Những điều mình đang giữ bỗng trở nên mờ đi. Những cố gắng rất thật của mình bỗng không còn đáng kể nữa.

Đó là lúc sự so sánh bắt đầu làm méo cách ta nhìn chính mình.

So sánh không xấu, nhưng nó dễ làm mình lạc khỏi thực tế

Tôi nghĩ đây là một điều đáng nói rõ.

So sánh không phải lúc nào cũng là một thói xấu.

Nó là một phản ứng rất con người. Tâm trí mình vốn luôn quan sát, đối chiếu, ước lượng vị trí của bản thân trong thế giới xung quanh. Vấn đề không nằm ở chỗ so sánh có xuất hiện hay không. Vấn đề là khi nó xuất hiện, mình có bị kéo đi quá xa khỏi thực tế đời sống của mình hay không.

Trong góc nhìn của CBT, điều làm ta nặng không chỉ là hình ảnh của người khác. Điều làm ta nặng là ý nghĩa mà mình lập tức gắn vào sự so sánh đó.

Người kia làm được nhiều hơn.
Và trong đầu mình, điều đó nhanh chóng biến thành:
“Mình đang không đủ.”
“Mình tụt lại rồi.”
“Nhịp sống của mình có vấn đề.”

Từ đó, cảm xúc tự ti bắt đầu xuất hiện. Có khi là xấu hổ. Có khi là chán nản. Có khi là một cảm giác nghi ngờ bản thân rất âm thầm, nhưng cứ lan dần ra bên trong. Rồi hành vi cũng thay đổi theo. Bạn có thể sốt ruột hơn. Ép mình hơn. Hoặc ngược lại, thấy nản quá nên buông luôn nhịp đang giữ.

Nghĩ kỹ thì khá tiếc.

Vì rất nhiều lần, điều làm mình rối không phải là nhịp sống hiện tại của mình thật sự có vấn đề. Mà là vì mình vừa dùng thước của người khác để đo một đời sống hoàn toàn khác.

Mỗi nhịp sống đều đang phục vụ một hoàn cảnh khác nhau

Đây là chỗ rất dễ quên khi mình đang tự ti.

Bạn thấy một người thức dậy sớm hơn mình, làm việc đều hơn mình, kỷ luật hơn mình.

Nhưng bạn không sống trọn trong đời sống của họ.
Bạn không mang cơ thể của họ.
Không mang áp lực của họ.
Không mang lịch sử mệt mỏi, trách nhiệm, hay giới hạn hiện tại của họ.

Điều ta thường nhìn thấy chỉ là bề mặt đã được sắp xếp.

Còn điều ta dùng để đánh giá mình lại là phần hậu trường đầy mệt mỏi và dang dở mà mình đang trải qua thật.

Vì vậy, sự so sánh rất dễ trở nên không công bằng.

Bạn không chỉ so hai con người.

Bạn đang so một phiên bản bên ngoài của người khác với phần chật vật bên trong của chính mình.

Và khi làm như vậy, gần như chắc chắn bạn sẽ thấy mình thua.

Có thể điều bạn đang cần không phải là nhanh hơn, mà là an toàn hơn với nhịp của mình

Nhiều khi, sự so sánh xuất hiện mạnh không phải vì bạn lười hay thiếu cố gắng.

Nó xuất hiện khi bạn chưa thật sự cảm thấy đủ an toàn với nhịp sống của mình.

Bạn vẫn còn lo rằng mình đang sống sai.
Bạn vẫn còn sợ nhịp mình giữ là chưa đủ tốt.
Bạn vẫn còn muốn có một bằng chứng nào đó từ bên ngoài để xác nhận rằng mình đang đi đúng.

Cho nên chỉ cần thấy người khác đi theo một cách khác, bạn bắt đầu dao động.

Nhưng sự ổn định không đến từ việc lúc nào mình cũng chắc chắn rằng mình đúng.

Nó đến từ việc mình đủ gần với thực tế của bản thân để biết rằng:

Nhịp này có thể không đẹp như của người khác, nhưng nó đang vừa với mình lúc này.
Nhịp này có thể chưa nhanh, nhưng nó giúp mình không gãy.
Nhịp này có thể không khiến ai trầm trồ, nhưng nó đang nuôi mình sống được.

Khi quay về với thực tế như vậy, suy nghĩ bắt đầu bớt phóng đại. Cảm xúc cũng bớt nặng đi, vì bạn không còn dùng một chiếc thước xa lạ để đo mình nữa. Hành vi giữ nhịp vì thế trở nên thật hơn. Không còn là giữ để chứng minh điều gì. Mà là giữ vì đó là cách sống phù hợp với sức và hoàn cảnh hiện tại của bạn.

Quay về với nhịp đang có là một cách tự bảo vệ mình

Có những lúc, điều tử tế nhất bạn có thể làm cho bản thân không phải là cố sửa ngay nhịp sống của mình.

Mà là quay về với nó.

Nhìn nó kỹ hơn.
Hiểu nó hơn.
Thừa nhận rằng mình đang sống trong những điều kiện rất thật, chứ không phải trong một lý tưởng chung chung.

Có thể bạn đang chậm hơn một người nào đó.

Nhưng chậm không có nghĩa là sai.

Có thể bạn đang làm ít hơn người nào đó.

Nhưng ít hơn không tự động đồng nghĩa với kém giá trị hơn.

Có thể bạn chưa được như hình dung mình từng mong.

Nhưng điều đó không xóa đi những gì bạn đã giữ được cho tới lúc này.

Nếu hôm nay bạn thấy mình bắt đầu so sánh, đừng vội chỉnh sửa cuộc đời mình ngay lập tức.

Đừng vội viết lại kế hoạch.
Đừng vội ép mình tăng tốc.
Đừng vội kết luận rằng mình đang đi sai.

Hãy dừng lại trước.

Chỉ cần nhận ra:

À, mình đang so sánh.
Và vì thế, mình bắt đầu nhìn bản thân khắt khe hơn thường ngày.

Chỉ chừng đó thôi cũng đã là một điểm dừng rất quan trọng.

Từ điểm dừng đó, bạn có thể quay về với nhịp đang có.

Không cần nâng cấp nó ngay.
Không cần chấm điểm nó ngay.
Không cần làm cho nó đẹp hơn để thấy yên tâm.

Chỉ cần ở lại với nó đủ lâu để nhớ rằng:

Mỗi nhịp sống đều đang phục vụ một điều gì đó.
Và nhịp của bạn cũng vậy.

Có thể nó đang giúp bạn hồi phục.
Có thể nó đang giúp bạn không kiệt sức thêm.
Có thể nó đang giữ cho bạn một chút ổn định trong giai đoạn còn nhiều chao đảo.

Nếu nhìn được như thế, bạn sẽ thấy mình bớt phải chạy theo người khác hơn một chút.

Và nhiều khi, chỉ cần bớt như vậy thôi, lòng đã nhẹ đi nhiều rồi.

3 câu hỏi dành cho bạn

1. Tôi thường so sánh mình với ai và trong hoàn cảnh nào?

2. Sự so sánh đó làm tôi cảm thấy gì về chính mình?

3. Nhịp sống hiện tại của tôi đang phục vụ điều gì, dù rất thầm lặng?

Nếu bài viết này chạm đến bạn hôm nay, bạn có thể để lại một chữ:

“Quay về.”

#1percentbetter #CBT #tamlyungdung #suynghi #camxuc #hanhvi

Bài viết mới

Những chia sẻ mới nhất về tâm lý ứng dụng và hành trình hiểu mình

Bài đăng nổi bật

CBT Ngày 80: Giữ Cấu Trúc Khi Cuộc Sống Bất Ngờ Thay Đổi

  CBT Ngày 80: Giữ Cấu Trúc Khi Cuộc Sống Bất Ngờ Thay Đổi DAY 80 / 365 Hành trình 365 ngày hiểu mình bằng CBT Ngày 80 – Giữ cấu trúc khi...