CBT Ngày 80: Giữ Cấu Trúc Khi Cuộc Sống Bất Ngờ Thay Đổi

 

CBT Ngày 80: Giữ Cấu Trúc Khi Cuộc Sống Bất Ngờ Thay Đổi

DAY 80 / 365

Hành trình 365 ngày hiểu mình bằng CBT

Ngày 80 – Giữ cấu trúc khi cuộc sống bất ngờ thay đổi

Không phải lúc nào ta gãy nhịp vì yếu. Nhiều khi, ta chỉ đang gặp một ngày mà đời sống đột ngột đổi hướng nhanh hơn mình kịp thích nghi.

Có những ngày mọi thứ đang đi đúng kế hoạch thì bỗng dưng lệch hẳn.

Một việc phát sinh trong công việc.
Một chuyện trong gia đình cần bạn có mặt ngay.
Một cuộc gọi bất ngờ.
Hoặc đơn giản là cơ thể mệt hơn bình thường, đầu óc không còn đủ sức để giữ đúng nhịp như đã định.

Những lúc như vậy, cảm giác đầu tiên thường không dễ chịu chút nào.

Bạn có thể thấy bực.
Thấy hụt.
Thấy như mọi công sức mình cố giữ từ trước tới nay bỗng trở nên vô nghĩa.

Đó là phản ứng rất dễ hiểu.

Vì khi mình đã cố gắng xây một cấu trúc cho ngày sống, mình thường muốn nó giữ được cảm giác ổn định. Nên chỉ cần có một điều bất ngờ chen vào, bên trong sẽ rất dễ bật lên một kiểu căng nhẹ.

“Lại hỏng rồi.”
“Thế là đổ hết.”
“Bao nhiêu cố gắng trước đó coi như mất.”

Nếu để ý kỹ, bạn sẽ thấy đây chính là lúc tâm trí bắt đầu đi theo hướng cực đoan.

Hoặc là phải giữ nguyên kế hoạch bằng mọi giá.
Hoặc là bỏ luôn cả ngày.

Và thật lòng mà nói, cả hai cách đều rất mệt.

Khi ta cố giữ mọi thứ nguyên vẹn bằng mọi giá

Có những người khi kế hoạch bị xáo trộn sẽ lập tức siết lại.

Họ cố làm cho bằng được mọi thứ đã đặt ra. Cố nhét đủ các việc vào phần thời gian còn lại. Cố giữ nguyên toàn bộ cấu trúc, dù cơ thể và hoàn cảnh đã thay đổi.

Nhìn bên ngoài, điều này có vẻ rất kỷ luật.

Nhưng bên trong, nó thường đi cùng sự căng thẳng.

Bạn không còn làm việc trong một nhịp sống có đỡ nâng. Bạn đang chống lại thực tế. Mỗi việc làm xong không mang lại cảm giác vững hơn, mà chỉ giống như đang gồng để không bị thừa nhận rằng hôm nay mọi thứ đã khác đi.

Và khi gồng quá lâu, thứ gãy đầu tiên thường không phải là kế hoạch.

Mà là chính mình.

Khi ta bỏ hết vì thấy không thể giữ trọn

Ngược lại, cũng có những lúc chỉ một thay đổi nhỏ thôi là ta muốn buông luôn tất cả.

Kiểu như:

“Thôi, hôm nay vậy rồi thì bỏ luôn.”
“Đã lệch thì lệch hẳn.”
“Giờ cố nữa cũng chẳng để làm gì.”

Cảm giác này cũng rất quen.

Nó cho mình một chút nhẹ ngay lúc đầu, vì không còn phải gồng giữ nữa. Nhưng sau đó thường là một kiểu trôi. Ngày sống trở nên rời ra. Suy nghĩ dễ chán nản hơn. Cảm xúc dễ mất phương hướng hơn. Đến cuối ngày, mình lại thấy nặng vì đã buông quá tay.

Điều làm nhiều người mệt không chỉ là chuyện bất ngờ xảy ra.

Mà là vì sau chuyện bất ngờ đó, họ bị kẹt giữa hai lựa chọn đều không dễ chịu.

Giữ nguyên thì căng.
Bỏ hết thì trôi.

Cấu trúc lành mạnh luôn có chỗ cho sự linh hoạt

Đây là chỗ rất quan trọng.

Một cấu trúc lành mạnh không phải là thứ cứng đến mức chỉ cần chạm vào là vỡ.

Nó cũng không phải là thứ lỏng đến mức gặp gì cũng tan ra.

Cấu trúc lành mạnh là cấu trúc có phần cốt lõi và có phần linh hoạt.

Nói cách khác, nó đủ rõ để nâng bạn, nhưng cũng đủ mềm để đi cùng thực tế đời sống.

Trong góc nhìn của CBT, điều giúp mình bớt khổ không chỉ nằm ở hoàn cảnh, mà còn ở cách mình diễn giải hoàn cảnh đó.

Nếu bạn xem một thay đổi bất ngờ là bằng chứng rằng “mọi thứ hỏng hết rồi”, suy nghĩ sẽ đối kháng hơn. Cảm xúc sẽ lo hơn, bực hơn, nặng hơn. Và hành vi thường sẽ đi về một trong hai cực, hoặc gồng cứng, hoặc buông xuôi.

Nhưng nếu bạn nhìn khác đi một chút:

“Hôm nay kế hoạch đang đổi, nhưng mình vẫn có thể giữ phần nền.”

Chỉ một thay đổi nhỏ trong cách nhìn như vậy thôi cũng đủ làm bên trong dịu đi nhiều.

Bạn không còn phải thắng cuộc đời trong ngày hôm đó.
Bạn chỉ cần không đánh mất nhịp hoàn toàn.

Giữ nền quan trọng hơn giữ nguyên

Tôi rất thích cách nghĩ này.

Khi đời sống bất ngờ thay đổi, điều mình cần không phải là giữ nguyên toàn bộ kế hoạch.

Điều mình cần là giữ nền.

Nền có thể là gì.

Một bữa ăn tử tế dù không đúng giờ như dự tính.
Một việc cốt lõi trong ngày, dù những việc khác phải lùi lại.
Một khoảng nghỉ ngắn để cơ thể không bị kéo đi liên tục.
Một giờ ngủ tương đối ổn, dù cả ngày đã lệch khá nhiều.
Một cách nói với mình bớt khắt khe hơn, thay vì coi sự xáo trộn là thất bại.

Nhiều khi, chỉ cần giữ được một phần như vậy thôi, bạn đã không bị gãy nhịp rồi.

Và điều đó đáng giá hơn rất nhiều so với việc cố giữ nguyên mọi thứ trên giấy nhưng bên trong lại kiệt sức.

Thích nghi không phải là đầu hàng

Có một hiểu lầm rất phổ biến.

Nhiều người nghĩ rằng nếu mình điều chỉnh cấu trúc, tức là mình đang yếu đi, đang dễ dãi hơn, hoặc đang không đủ kỷ luật.

Nhưng không hẳn vậy.

Thích nghi không phải là đầu hàng.

Thích nghi là một dạng trưởng thành.

Nó cho thấy bạn không còn sống theo kiểu hoặc hoàn hảo hoặc bỏ hết. Bạn bắt đầu hiểu rằng đời sống thật không diễn ra trong điều kiện lý tưởng mãi. Nó luôn có những phần phát sinh, những khúc quanh, những ngày cơ thể mệt hơn dự tính, những chuyện không thể kiểm soát hết.

Nếu cấu trúc của bạn chỉ sống được trong điều kiện hoàn hảo, thì nó rất khó đi cùng bạn lâu dài.

Ngược lại, nếu cấu trúc ấy đủ linh hoạt để co lại một chút khi cần, đổi nhịp một chút khi cần, nhưng vẫn giữ được phần lõi, thì nó mới thật sự trở thành điểm tựa.

Hôm nay, bạn không cần giữ nguyên kế hoạch

Nếu hôm nay có điều gì bất ngờ xảy ra, bạn không cần giữ nguyên kế hoạch cũ như thể chẳng có gì thay đổi.

Bạn cũng không cần đập bỏ cả ngày chỉ vì một đoạn bị lệch.

Bạn chỉ cần dừng lại một chút và tự hỏi:

Phần nào là cốt lõi.
Phần nào có thể nới ra.
Phần nào nên lùi lại.
Và điều chỉnh nhỏ nào sẽ giúp mình không gãy nhịp.

Có khi câu trả lời rất đơn giản.

Mình không làm hết được, nhưng vẫn giữ việc quan trọng nhất.
Mình không giữ đúng khung giờ cũ, nhưng vẫn giữ nghi thức tối.
Mình không còn sức cho tất cả, nhưng vẫn đủ sức cho điều cần nhất.

Chỉ cần như vậy thôi, ngày hôm nay đã không còn là một ngày trôi hẳn khỏi tay mình nữa.

Và nhiều khi, sống bền không nằm ở chỗ giữ mọi thứ không đổi.

Nó nằm ở chỗ biết đổi vừa đủ để mình vẫn còn ở lại với ngày sống của mình.

3 câu hỏi dành cho bạn

1. Khi kế hoạch bị phá, tôi thường phản ứng thế nào?

2. Phần cốt lõi nào trong cấu trúc hiện tại tôi muốn giữ lại nhất?

3. Một điều chỉnh nhỏ nào có thể giúp tôi không bị gãy nhịp hôm nay?

Nếu bài viết này chạm đến bạn hôm nay, bạn có thể để lại một chữ:

“Giữ nền.”

#1percentbetter #CBT #tamlyungdung #suynghi #camxuc #hanhvi

Bài viết mới

Những chia sẻ mới nhất về tâm lý ứng dụng và hành trình hiểu mình

Bài đăng nổi bật

CBT Ngày 80: Giữ Cấu Trúc Khi Cuộc Sống Bất Ngờ Thay Đổi

  CBT Ngày 80: Giữ Cấu Trúc Khi Cuộc Sống Bất Ngờ Thay Đổi DAY 80 / 365 Hành trình 365 ngày hiểu mình bằng CBT Ngày 80 – Giữ cấu trúc khi...